Reading Time: 8 minutes

Tháng 11 chúng tôi chọn một đợt nghỉ dài ngày, chuẩn bị một vài thứ vật dụng cá nhân, ngồi lên chiếc xe và thong dong đi phượt Tây Bắc. Tôi đã từng nghe ở đâu đó có người nói: “Chỉ cần một lần đi lạc vào cung đường xuyên Đông – Tây Bắc bạn đã được hưởng trọn vẹn một nửa những tháng ngày tuyệt vời nhất của tuổi trẻ”.

“Chỉ cần một lần đi lạc vào cung đường xuyên Đông – Tây Bắc bạn đã được hưởng trọn vẹn một nửa những tháng ngày tuyệt vời nhất của tuổi trẻ”.

Nếu cuộc đời bạn có đến 40 thậm chí 50 năm dành ra để làm việc và cống hiến cho gia đình, xã hội. Nhưng bạn chỉ có duy nhất 4 năm sinh viên đầy nhiệt huyết và khao khát chinh phục. Với 4 năm có bao giờ bạn tự hỏi bản thân mình đã sống như thế nào suốt những ngày tháng mà đúng ra nó sẽ là đẹp nhất của cuộc đời? Bạn hãy nhìn những đứa trẻ người H’mông tôi chụp ở La Pán Tẩn này xem cuộc sống của những em nhỏ này luôn đầy ắp tiếng cười và đôi mắt ngây thơ hạnh phúc vì với các em cuộc sống luôn diễn ra trong sự đơn giản không hề cầu kì và phức tạp như chúng ta.

Những em nhỏ người H’mông ở La Pán Tẩn – Mù Cang Chải.

Tôi học được sở thích từ những người nước ngoài khi họ dành rất nhiều thời gian của cuộc đời để đi du Lịch và khám phá thế giới. Bạn sẽ có đến cả tá những câu chuyện để kể cho gia đình bạn bè nghe về những chuyến đi mà bạn đã thực hiện được.

Hôm nay tôi chạy xe qua Khau Phạ, dừng chân ở Mù Cang Chải, ngày mai tôi sẽ tới Y Tý, lên Ngải Thầu Thượng để đón hoàng hôn chìm mình trong biển mây trên dãy Hoàng Liên Sơn. Ngày kia tôi sẽ đi Hà Giang, thong dong trên con đường Hạnh Phúc từ Đồng Văn sang Mèo Vạc mà thơ thẩn nghĩ về cô gái tôi đã từng yêu thời năm nhất đại học.

Hôm nay tôi chạy xe qua Khau Phạ, dừng chân ở Mù Cang Chải, ngày mai tôi sẽ tới Y Tý,…
Tây Bắc tháng 11 đi đâu cũng một màu vàng ươm.
Đâu đó những bản làng lưa thưa ít người.

Hà Giang đẹp lắm, cao nguyên đá Đồng Văn, Dinh vua Mèo, con đường hạnh phúc – Mã Pí Lèng. Cực bắc tổ quốc với cột cờ Lũng Cú. Nhưng Hà Giang với tôi đẹp nhất và yên bình nhất có lẽ sẽ nằm mãi ở Yên Minh. Đồi thông với những cây lá kim già cội nắng chiều mục vàng bên bãi cỏ. Chụp một bức ảnh mà không hề có bất cứ sự cầu kì nào tôi cũng cảm thấy sao ở đây yên bình quá. Buổi hoàng hôn ấy khiến tôi muốn đắm chìm mãi ở nơi đây, cái nắng chiều trong veo rọi vào thảm cỏ vàng. Nếu hôm nay bạn đi cùng cô bạn gái tới đây có lẽ suốt đời cô ấy sẽ nhớ về bạn như những gì đẹp nhất của thanh xuân điên cuồng cùng người yêu đi du lịch bụi khắp những bản làng Đông Tây Bắc.

Hà Giang với tôi đẹp nhất và yên bình nhất có lẽ sẽ nằm mãi ở đồi thông Yên Minh.

Nếu hôm nay bạn đi cùng cô bạn gái tới đây có lẽ suốt đời cô ấy sẽ nhớ về bạn như những gì đẹp nhất của thanh xuân điên cuồng cùng người yêu đi du lịch bụi khắp những bản làng Đông Tây Bắc.

Chúng tôi chọn một vài ngày để trekking đỉnh Lảo Thẩn thuộc dãy Hoàng Liên Sơn. Đi bộ xuyên qua những cánh rừng già cây cối hàng trăm năm gỗ đã mục nát. Lội qua một vài đoạn suối nhỏ, gắng bước những bước cuối xuyên qua cánh rừng xanh lá kim để lên tới độ cao 2400 m. Để rồi cắm trại một đêm lại ở đây và sớm mai sẽ leo tiếp 400 m lên tới đỉnh núi đón bình minh.

Cảm giác chinh phục đỉnh cao xứng đáng những ngày tuổi trẻ.
Tôi cảm giác như mình là người vô cùng vô cùng may mắn khi được hưởng những điều tuyệt vời nhất mà thiên nhiên ban tặng.

Cảm giác chờ mặt trời ló dần từng tí một và chiếu rọi thẳng vào người, hít cái không khí trong lành nơi đây, hai tay cóng đơ vì cái lạnh vùng cao, tôi cảm giác như mình là người vô cùng vô cùng may mắn khi được hưởng những điều tuyệt vời nhất mà thiên nhiên ban tặng.

Như ở giữa lưng chừng mây.
Cảnh đẹp Tây Bắc như thiên đường.

Nếu bạn thực sự là một tín đồ du lịch bụi chắc hẳn bạn sẽ biết đến Homestay A Hờ tại Y tý. Anh chàng này có một dịch vụ rất rất hữu ích cho các bạn muốn trekking các đỉnh núi ở đây. Anh ấy cùng những người bạn người H’mông của mình sẽ dẫn đường cho những ai muốn leo lên Lảo Thẩn, Nhìu Cô San hay Bạch Mộc Lượng Tử. Cũng từ đây mấy anh em chúng tôi gặp được A Má Sùng một chàng trai người H’mông vô cùng đáng mến, anh ấy dẫn chúng tôi qua hết những nơi đẹp nhất trên đường trekking Lảo Thẩn. Đôi chân thoăn thoắt, đôi mắt trong veo cùng một sức khỏe phi thường. Nếu bạn muốn leo Bạch Mộc hoặc Nhìu Cô San nhất định phải tìm đến A Má Sùng vì anh ấy sẽ làm cho bạn lúc nào cũng cười quên hết cả mệt mỏi khi leo núi đấy. Mình để lại địa chỉ Facebook của Á Má Sùng tại đây cho bạn nào muốn liên hệ nhé.

A Má Sùng. Tôi hay gọi đùa là Hồng hài nhi người H’mông

Kết thúc chuyến trekking Lảo Thẩn, mấy anh em tôi dừng chân ở một vài bản làng người Hà Nhì, người Giấy, ngồi chơi với mấy đứa nhỏ chúng hay cười lắm hỏi gì cũng cười. Cuộc sống quanh quẩn bên ba mẹ và ngôi nhà nhỏ nền đất lợp lá cọ rừng. Bản làng quanh năm mây mù bao phủ, những buổi chiều tà khói bếp nghi ngút lẫn trong mây mờ và ánh mặt trời đỏ rực khép lại một ngày bình yên trên vùng cao Tây Bắc.

Giây phút bình yên cùng những em nhỏ người Hà Nhì – Ngải Thầu Thượng – Y Tý.
Một ngày kết lại với ánh hoàng hôn đỏ rực ở Tây Bắc.
Chiều tà ở Tây Bắc.

Những ngày cuối tháng 11 thời tiết Tây Bắc bắt đầu có rét buốt. Những hạt sương mờ buổi sớm sau một đêm nhiệt độ hạ sâu đã đông cứng thành tuyết trên những cành củi khô héo của rừng già, trên bản Ngải Thầu Thượng – bản làng cao nhất ở Y tý.

Mấy anh em thức dậy từ 6 giờ sáng, trong cái tờ mờ hơi sương. Nhặt vài nhành củi nhóm vội đống lửa, nấu vội một nồi nước thêm mấy nhành hoa rau cải, pha cốc cà phê cầm vội lên tay vừa sưởi ấm vừa hít cái mùi cà phê cải do mấy anh em tự nghĩ ra mà vừa uống vừa cười nhau. Chắc cả đời chỉ được uống tách cà phê này là tuyệt đỉnh nhất thế gian.

 

Cà phê với hoa rau cải buổi sớm trên Ngải Thầu Thượng – Y Tý.

Ai rồi cũng đi qua những ngày tháng tuổi trẻ nhưng những người anh em của tôi chắc là điên cuồng nhất, phiêu lưu nhất khi không mang cả túi ngủ mà dám cắm trại ở nơi nhiệt độ buổi đêm lên đến – 5 độ C. Nơi này lác đác vài ngôi nhà đất chỉ hở một lối vào duy nhất để tránh rét của người dân Hà Nhì.

Nơi này lác đác vài ngôi nhà đất chỉ hở một lối vào duy nhất để tránh rét.

Bản làng của họ quanh năm chìm trong sương mờ điện và mạng là thứ gì đó mà người dân ở đây còn không biết, có lẽ cũng vì không có những thứ đó mà cuộc sống của họ lại yên bình hơn. Loanh quanh vài chú lợn ở vườn rau, đôi con gà nhặt rau nơi góc bếp, mấy chùm ngô gác lên gánh bếp từ vụ trước. Cứ thế họ sống từng ngày mà không hề cầu kì toan tính.

Chuyến hành trình đọng lại với nhiều kỉ niệm khó phai về Tây Bắc.

Chuyến hành trình còn rất dài và nhiều những trải nghiệm thú vị, thiên nhiên và con người vùng cao Tây Bắc rất hoang dại và gần gũi. Chắc chắn sẽ khiến tôi và những người bạn của mình quay trở lại đây vào mùa đông sắp tới. Hi vọng bài viết sẽ đem lại cho các bạn nhiều cảm xúc và khao khát trải nghiệm du lịch bụi hơn trên cung đường xuyên Đông Tây Bắc.

Tác giả: Phạm Đức Thắng 

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal.

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người.

Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka.

Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal

 

Bạn thấy bài viết này như thế nào ?
promo tết