Mỗi người đều có một giấc mơ du lịch cho riêng mình, với tớ, giấc mơ ấy đơn giản chỉ là những ngày được rong ruổi trên những cung đường phượt Hà Giang quanh co của vùng núi phía Bắc.

Khi những ngày đông bắt đầu, Sài Gòn thì vẫn nóng đổ lửa, và công việc hằng ngày khiến tớ gần như cạn kiệt năng lượng, tớ đã quyết định dùng số tiền dành dụm được trong mấy tháng làm thêm và thời gian ít ỏi cuối tuần để đến với một miền lạnh và thực hiện giấc mơ của mình. Tớ ở Sài Gòn, cùng cậu bạn thân ở Huế đã hẹn nhau tại Hà Nội để bắt đầu cho chuyến hành trình phượt Hà Giang – nơi mà tớ vẫn thường gọi là “thiên đường của những kẻ lang thang”.

phượt hà giang
Những đoạn đường đèo khiến tim tớ rộn ràng.

Hà Giang hôm ấy là ngày lạnh vô cùng, bọn tớ trên con xe thuê từ homestay Kiki’s House cứ thế lên đường đến thị trấn Đồng Văn, không google map, không tìm trước chỗ ăn chỗ ngủ, cầm trên tay vỏn vẹn là tờ bản đồ mà chị chủ homestay đưa cho. Khi những con đường ngoằn nghèo xuất hiện, đèo sau cứ lại cao hơn đèo trước (có nhiều đoạn tớ còn chẳng dám nhìn xuống), mọi thứ hiện ra trước mắt bọn tớ như mơ, cậu bạn phải căng mắt tập trung chạy xe, tớ thì ngồi sau không kìm nén được cảm xúc, thỉnh thoảng cứ phải reo lên, hò hét um sùm rồi lại cười khúc khích một mình như con dở người.

phượt hà giang
Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ thật lạ kì!
phượt hà giang
Núi và núi, núi sau lại cao hơn, to hơn núi trước.

1. Cổng trời Quản Bạ

Cổng trời Quản Bạ là điểm dừng chân đầu tiên của bọn tớ. Bọn tớ ghé vào uống vội ly nước, chụp nhanh vài tấm hình. Thường thì đi đâu tớ cũng muốn chụp thật nhiều hình, riêng với mảnh đất này, tớ chẳng thể, vì cứ mỗi lần đưa máy ảnh lên, tớ lại chẳng biết làm thế nào để chụp cho thật đẹp, đẹp như những gì đang hiện ra trước mắt tớ.

phượt hà giang-cổng trời quản bạ
Tự do quá!

Ngang qua đèo 9 khoanh, tớ bắt gặp 3 cậu nhóc ngồi đong đưa trên một tảng đá cao, Trời nắng mà lạnh, tớ thì mặc cái áo ấm dày ơi là dày, quấn kín mít từ trên xuống dưới, chúng nó thì cứ mỏng manh cái áo ngồi kiểu suy nghĩ về nước Mỹ. Thấy tớ đưa máy ảnh lên là chúng cười nhăn răng, còn gọi nhau í ơi “chụp hình chụp hình kìa”, mỗi lần hỏi gì chúng nó là mặt chúng nó cứ ngây ra một hồi lâu rồi mới trả lời, kiểu như “Cô chờ con dịch sang tiếng Việt nha”. Trời ơi, đáng yêu kinh khủng!

phượt hà giang-đèo chín khoanh
Ba cậu nhóc đáng yêu nhất tớ từng gặp.
phượt hà giang-đèo chín khoanh
Chụp hình kìaaa!
phượt hà giang-đèo chín khoanh
Đèo 9 khoanh – Một trong những đoạn đèo kinh điển trong những chuyến phượt Hà Giang.
phượt hà giang-đèo chín khoanh
Cậu bạn sau khi chạy một đoạn đường dài đã được dừng lại quẩy.

2. Phố Cáo

Bọn tớ tiếp tục đổ đèo, rồi lại băng qua những ngọn núi cao chót vót với những thị trấn lạnh buốt xương, rồi lại đổ đèo, đến khi Phố Cáo dần xuất hiện, tớ thực sự đã không thể kìm lòng.

phượt hà giang-phố cáo
Những căn nhà đá ven đường với hàng cây khô trước ngõ.

Sau khi bỏ xe chụp một vài tấm hình, tớ ngồi ra ven đường, không làm gì, chỉ để ngắm. Cái thị trấn này lạ lắm, bao quanh bởi những ngọn núi cao, những căn nhà tường đá cùng một vài cây khô trước ngõ, nhà đóng cửa, người không có, thỉnh thoảng chỉ có 1, 2 đứa trẻ vác củi đi ngang qua, không nói không cười nhưng lại khiến lòng tớ vui khó tả. Tớ ngồi xuống, cậu bạn cũng vậy, không biết đã bao lâu rồi bọn tớ mới được tự do thế này!

phượt hà giang-phố cáo
Đoạn này tớ chụp lúc xe bị gãy chìa khóa xe.
phượt hà giang-phố cáo
Một trong những bức hình tớ thích nhất. Phụ nữ vùng núi cao nhìn ai cũng nhanh nhẹn, khỏe mạnh nhỉ?

3. Đồng Văn

Điểm tiếp theo khiến bọn tớ phải dừng chân trong chuyến hành trình phượt Hà Giang này chính là xã Xà Phìn, huyện Đồng Văn. Khi tớ nghe nói cao nguyên đá Đồng Văn, tớ chỉ nghĩ đơn giản đó là sỏi đá, chứ không thể tưởng tượng nổi lại có thể tồn tại những ngọn núi đá cao trùng trùng lớp lớp đến vậy, tất cả mọi thứ, đều bằng đá!

phượt hà giang-xã Xà Phìn-huyện Đồng Văn
Thiên đường của đá!

Dưới chân những ngọn núi đá là vài cô dân tộc bán khoai, bán bánh, một vài người khách ngồi nhâm nhi. Mọi người thường nghĩ cuộc sống vùng cao gắn liền với khó khăn, cực khổ và buồn chán. Đúng là nghèo khổ, nhưng tớ chắc chắn không buồn chán một chút nào, mỗi câu nói, mỗi nụ cười niềm nở của họ tớ đều bắt gặp một niềm vui trong đó, khiến lòng tớ cũng rộn ràng theo.

phượt hà giang
Tớ không thể thôi ngừng nói về cung đường nơi đây, đẹp tuyệt diệu!

Tớ đến Hà Giang vào những ngày đầu đông, mùa của hoa tam giác mạch. Mỗi lần ngắm hoa trên những clip do các bạn trẻ quay, tớ đã không khỏi xuýt xoa, nhưng khi được tận mắt thấy, tớ lại nghĩ những clip đó không là gì so với những gì đang hiện ra trước tớ. ĐẸP! Tớ chỉ có thể nói vậy thôi, thật sự không có cách nào để diễn tả được những bụi hoa, rừng hoa tam giác mạch nơi đây.

phượt hà giang-cánh đồng hoa tam giác mạch sủng là
Đồng hoa tam giác mạch đẹp rụng tim ở Sủng Là.
phượt hà giang-cánh đồng hoa tam giác mạch sủng là
Vòng hoa do một em dân tộc tự tay kết.

Bọn tớ kết thúc một ngày ngang qua thiên đường tại thị trấn Đồng Văn, tự thưởng cho mình một củ khoai lang nướng và món bánh tam giác mạch độc đáo.

4. Lũng Cú

Hôm sau bọn tớ chinh phục cột cờ Lũng Cú – cực Bắc Việt Nam, đường nhỏ và quanh co hơi khó đi, nhiều đoạn thấy bảng “KHU VỰC BIÊN GIỚI” ở ven đường mà hai đứa sợ khiếp, cứ tưởng đi lạc, hên là người dân ở đây rất nhiệt tình, chỉ cần thấy hai đứa ngó nghiêng là người ta tự chỉ đường cho chứ không cần phải hỏi nữa.

phượt hà giang-cột cờ Lũng Cú - cực Bắc Việt Nam
Vì ở trên đây chỉ có một khoảng nhỏ nên không chụp hình được toàn cảnh (mặt trời chiếu thẳng vào mặt nên mắt tớ không mở được).
phượt hà giang-cột cờ Lũng Cú - cực Bắc Việt Nam
Tớ chưa từng dám nghĩ rằng có ngày mình lại đặt chân lên tận cực Bắc của Việt Nam như thế này!
phượt hà giang-cột cờ Lũng Cú - cực Bắc Việt Nam
Mùa đông nên Hà Giang không có lúa, nếu đi vào độ tháng 9 tháng 10 chắc sẽ đẹp tuyệt vời.
phượt hà giang-cột cờ Lũng Cú - cực Bắc Việt Nam
Loay hoay mãi mới chụp được hết cả cột cờ.

5. Dinh thự Vua Mèo

Điểm dừng chân cuối cùng để kết thúc chuyến hành trình phượt Hà Giang của bọn tớ là dinh thự Vua Mèo. Phía trước dinh thự là một khu chợ nhỏ, bán các đặc sản của vùng núi cao. Bên trong dinh thự bao trùm một nét cổ kính của của những căn phòng gỗ, những vật dụng từ xa xưa.

phượt hà giang-dinh thự Vua Mèo
Những gian hàng ngay trước cổng dinh thự Vua Mèo.
phượt hà giang-dinh thự Vua Mèo
Ở đây đi đâu cũng được ngắm các cô trong trang phục dân tộc, thích thật đấy!
phượt hà giang-dinh thự Vua Mèo
Dinh thự Vua Mèo cổ kính.

Chuyến đi phượt Hà Giang của bọn tớ chỉ vỏn vẹn hai ngày, điều tiếc nuối nhất chính là bọn tớ đã không kịp ghé qua đèo Mã Pí Lèng, nhưng đó cũng là lí do để bọn tớ thực hiện chuyến phượt Hà Giang tiếp theo vào năm nay, tiếp tục những điều còn dang dở ở “thiên đàng của những kẻ lang thang” này. Hai ngày ở Hà Giang – bọn tớ đã có những ngày đáng sống nhất của tuổi trẻ như vậy đó!

Tác giả: Hoàng Nguyễn Linh Hà

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal.

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka. Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal
Bạn thấy bài viết này như thế nào ?