Tôi không nhớ khi nghe những vần thơ trong bài “Đây thôn Vĩ Dạ” tôi đang học lớp mấy, cũng chẳng nghĩ ra bài kiểm tra phân tích nét đẹp Hàn Mặc Tử tôi được mấy điểm, nhưng nỗi buồn man mác “Đây Thôn Vĩ Dạ” vẫn luôn ám ảnh và thôi thúc tôi đặt chân đến thôn Vĩ với một nhớ thương rất đỗi mơ hồ. Huế có Đại Nội cổ kính, có sông Hương êm đềm, có chùa Thiên Mụ linh thiêng, có cầu Tràng Tiền,… và Huế còn có một thôn Vĩ Dạ bình dị, dịu dàng tới vô cùng!

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên…”

Có thể rất nhiều bạn trẻ cũng như tôi, chưa một lần đến thôn Vĩ, nhưng lại chẳng xa lạ khi nghe tên miền quê này, bởi nó gắn liền với những trang sách tuổi thơ của mọi học sinh Việt Nam. Ghé rồi mới thấy Vĩ Dạ (hay còn gọi với tên mới là Cồn Hến) nằm trầm mặc bên dòng Hương Giang thuộc xã Hương Lưu, phường Vĩ Dạ, cách Trung tâm thành phố Huế chưa đến 10 phút chạy xe máy. Vĩ Dạ đây, dòng sông Hương còn đó nhưng cảnh sắc đã khác nhiều so với “nắng hàng cau”, “lá trúc che ngang” trong thơ của Hàn Mặc Tử.

Đường sang thôn Vĩ Dạ

Vĩ Dạ được bao bọc bởi dòng sông Hương Giang, đi dọc đường Nguyễn Sinh Cung sẽ gặp một cây cầu sắt cổ kính với tên gọi cầu Phú Lưu, đi hết cầu này là tới thôn Vĩ. Thay thế “Hàng cau nắng mới lên” “Lá trúc che ngang mặt chữ điền” giờ đây là những con đường bê tông trải dài cuối xóm, những ngôi nhà được lát gạch khang trang.

thôn vĩ dạ
Chiếc cầu sắt bắc qua sông Hương dẫn vào Cồn Hến có tên gọi cầu Phú Lưu hay cầu Cồn.

Ghé thôn Vĩ Dạ vào một buổi chiều đầu thu, chúng tôi đi dọc con đường lớn chạy thẳng từ cầu Phú Lưu xuyên suốt đến cuối ngôi làng. Bước qua cây cầu, đặt những bước chân đầu tiên đến thôn Vĩ chúng tôi như cảm nhận được một luồng thời gian khác biệt so với phố thị bên ngoài. Không có sự ồn ào, chẳng thấy nét tấp nập vồn vã, chỉ còn lại nơi đây một khung thời gian phủ màu bình yên.

thôn vĩ dạ
Một chiếc thuyền bắt hến của người dân trên dòng sông Hương Giang.

Đặc sản thôn Vĩ Dạ: Hến

Nếu tên “Vĩ Dạ” gắn liền với cái hồn của người dân thôn Vĩ, thì Cồn Hến lại là cái tên mới mang nhiều đặc trưng thời hiện đại. Sở dĩ người ta gọi mảnh đất chữ tình này là Cồn Hến bởi ở đây có rất nhiều hến mà lại vô cùng ngon. Nơi đây được coi là “công trường khổng lồ” chuyên đánh bắt và chế biến những món đặc sản từ hến như: Cơm hến, bún hến, hến xào …

thôn vĩ dạ
Hai chúng tôi vừa thưởng thức bún hến vừa nghe cô bán hàng kể chuyện về thôn Vĩ.

Vừa bước đến đầu thôn chúng tôi đã bắt gặp ngay một quán bún hến đậm chất Vĩ Dạ. Giá cho mỗi suất bún hay cháo ở đây chỉ 10.000 VND / suất nhưng rất ngon và bắt mắt. Ngoài nguyên liệu đặc trưng là hến, món bún này còn có tóp mỡ khô, lạc rang, một chút nộm đu đủ, miến khô sấy … tất cả tạo nên một món ăn đặc biệt để lại nhiều ấn tượng với người lần đầu tiên thưởng thức như chúng tôi. Nghe đâu cô bán hàng chỉ nhà bà Kim Cúc – “người tình thôn Vĩ” của Hàn Mặc Tử ngay gần đây!

thôn vĩ dạ - bún hến
Bún hến sông Hương – Đặc sản cố đô Huế.

Hến không chỉ là đặc sản Vĩ Dạ mà còn mang nét đặc sắc của ẩm thực cố đô, sẽ là chuyến đi chưa hoàn hảo nếu đến Huế mà bạn không thưởng thức món ăn tinh tế này.

Quán cóc bên thôn

Người dân Huế uống cà phê nhiều, ấy vậy mà Huế có rất nhiều quán cà phê to nhỏ khác nhau. Thôn Vĩ cũng vậy. Có rất nhiều hàng quán được bán trên dọc đường vào thôn Vĩ, chúng tôi dừng chân tại một quán cóc nhỏ ở gần chợ Vĩ Dạ để nghỉ chân.

thôn vĩ dạ
Chúng tôi ngồi thưởng thức đồ uống và nhìn dòng người qua lại đầy yên bình.
thôn vĩ dạ
Người dân chài nghỉ ngơi sau buổi đánh bắt hến.

Đồ uống chính của quán là cà phê, ngoài ra còn có trà đá và một số loại nước uống đóng chai. Chúng tôi gọi mỗi người một cốc cà phê sữa đá với giá 10.000 VND / cốc của cô chủ quán rất hiền và hiếu khách. Vẫn là một quán cà phê ven đường nhưng lại khác mọi quán xá Sài Gòn mà hằng ngày tôi thường ghé qua.

Những bộ bàn ghế và đồ dùng ở đây đều khoác lên mình một cái hồn xưa cũ. Chiếc tủ lạnh cũ kĩ, nền nhà lấm lem đất, mảng vôi tróc trên tường … tất cả dường như đang tô điểm thêm nét dung dị cũng như cảnh vật nơi đây.

thôn vĩ dạ
Cô chủ quán với những đồ vật dung dị.

Thôn Vĩ hôm nay

Mặc dù đã đi qua biết bao năm tháng, đồng hành cùng nhiều thời kì lịch sử nhưng Vĩ Dạ vẫn giữ được một diện mạo rất riêng. Dọc theo con đường làng là những ngôi nhà nhỏ đậm nét đẹp mộc mạc. Kí ức về tuổi thơ cùng một vùng trời bình yên của tôi một lần nữa trỗi dậy đầy thổn thức và mơ màng. Vùng trời bình yên đó giờ đây đã được thay thế bằng những dãy phố cao tầng cùng nhịp sống đô thị. Do vậy khi lại được thấy khung cảnh đơn nhiều người cũng như tôi dâng lên niềm nhớ nhung da diết hòa quyện cùng nỗi buồn man mác.

thôn vĩ dạ
Một anh trai đang săn sóc cho con gà chọi sau một trận “ra quân”.
thôn vĩ dạ
Một hàng trong thôn.
thôn vĩ dạ
Quán ven đường.

Cảnh hùng vĩ nhìn mấy cũng thấy nhàm nhưng những cảnh bình dị ở thôn quê như Vĩ Dạ tôi cứ muốn “ôm” vào lòng mãi. Nó đơn giản nên dung lượng nó nhẹ, dung nạp vào trái tim mình cũng thấy nhẹ nhõm!

Cồn Hến – Một xóm nhỏ bình yên

Không nhiều du khách chọn cồn Hến là địa điểm du lịch khi đặt chân đến Huế, nên nơi đây vẫn giữ được sự dân dã và nét riêng vốn có. Tiếp tục trên con đường quanh co chúng tôi được hòa mình vào nhịp sống buổi chiều của người dân nơi đây. Phía xa sau khóm tre các bà, các cụ đang nói cười rôm rả kể về câu chuyện mới để lại hôm qua, về những niềm vui nho nhỏ trong ngày. Thấy tôi đang mải mê chụp ảnh các bà còn không quên gửi mấy câu trêu đùa khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng gần gũi.

thôn vĩ dạ
Một quán rong bán bún hến trộn.

Ngay bên cạnh chỗ tôi dừng chân lác đác một vài quán hàng rong với bún hến trộn và một vài món đồ ăn vặt của trẻ con. Đi xa dần về phía cuối thôn cạnh một con đê nhỏ, chúng tôi chìm đắm trong những cảnh đẹp bình yên đượm màu hoài cổ: Lũy tre, dàn hoa, con đường… mỗi cảnh vật đều khơi lên dòng cảm xúc bình yên.

thôn vĩ dạ
Dàn hoa rực rỡ dưới ánh nắng chiều.
thôn vĩ dạ
Lũy tre xanh bên con đường làng quanh co.
thôn vĩ dạ
Nhịp sống chầm chậm nơi làng quê.

Khi ánh nắng cuối cùng của buổi chiều khép lại cũng là lúc chúng tôi phải di chuyển về thành phố. Bước qua cây cầu sắt kia sẽ là một thế giới khác, không còn nét dung dị bình yên, chẳng còn nhịp thở êm đềm chầm chậm. Chỉ vương lại nơi đây một nỗi nhớ man mác và lời hẹn ngày quay lại để một lần nữa được chìm đắm trong những giây phút đượm niềm an nhiên. Nếu một lần đến Huế, bạn đừng bỏ qua những thước phim quay chậm thôn Vĩ Dạ để đem về cho mình một bầu trời cảm xúc như chuyến đi của chúng tôi nhé!

Tác giả: Lê Thúy Hoa

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka. Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal
Bạn thấy bài viết này như thế nào ?