Cách Hà Nội gần 300 km, có một thung lũng hoang phía Bắc, chưa có tên trên bản đồ du lịch Việt Nam, tôi muốn nhắc đến bản Tông Cại, thuộc xã Lâm Thượng, huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái. Đây chính là nơi sống tập trung của người Tày tại Yên Bái.

Khi mới đặt chân đến vùng đất Lục Yên này, tôi cảm nhận một không khí rất khác với những thành phố nhộn nhịp, nơi mà người ta trao nhau những ánh mắt, những nụ cười hiền hậu, dù cuộc sống còn muôn vàn khó khăn, nhưng họ, với tinh thần mạnh mẽ, luôn mỉm cười và sống một cuộc đời bình dị mà đầy ý nghĩa. Tôi muốn gọi họ là những “nhành cây xanh mọc lên từ sỏi đá”.

lục yên
Lục Yên chưa có tên trên bản đồ du lịch nhưng đã có tên trong tim tôi.

Ba ngày trên bản, tôi ở Xoi Farmstay – homestay tôi tình cờ biết đến qua giới thiệu từ một người bạn. Sau 5 tiếng đi xe, khoảng 20 km từ bến xe Lục Yên về đến homestay, bắt gặp nụ cười hiền hậu của cô Luân chủ nhà, sự nhiệt tình đón tiếp của anh Quốc – con trai cô, tôi dường như trút bỏ hết những mệt mỏi của quãng đường vài trăm cây số vừa rồi, tôi thực sự hòa mình vào Lục Yên, nơi mà giờ đây khi đang ở giữa Hà Nội, tôi vẫn nhung nhớ mỗi ngày.

lục yên- ngô giống
Ngô giống – hình ảnh quen thuộc trong mỗi ngôi nhà ở đây.

Đó là một buổi chiều cuối tháng 3, trời mưa lâm râm, nhưng bên cạnh tôi là bếp lửa hồng rực, chúng tôi cùng nhau nướng ngô, bắt đầu những câu chuyện làm quen, cảm giác bình yên, thân thuộc, tôi cảm thấy mình không phải là một vị khách đến chơi, mà giống như người trong nhà vậy.

lục yên-nhà sàn
Có một bếp lửa lúc nào cũng hổng rực trong ngôi nhà sàn đó.
lục yên-nhà sàn
Bữa tối đầu tiên trên bản, với đặc sản không thể thiếu là măng rừng, tuy đơn giản nhưng rất ngon!
lục yên-nhà sàn
Chỗ ngủ của tôi, đệm rất êm, đặc biệt buổi đêm rất yên tĩnh, ngủ rất ngon, nếu không thích ngủ tập thể, khách đến đây có thể lựa chọn ngủ phòng riêng dưới tầng 1.
lục yên
Xích đu là trò chơi các em nhỏ ở đây rất ưa thích!
lục yên
Và cả người lớn cũng thích luôn!

Những ngày trên bản là những bữa cơm thân mật, những chén rượu cay đượm tình người, những câu chuyện thường nhật, hay những câu chuyện về phong tục, tập quán của con người nơi đây. Tất cả tạo nên một bầu không khí thân quen, ấm áp mà tôi chắc chắn rằng, bất kỳ ai đến đây cũng sẽ có cảm giác như vậy.

lục yên
Theo truyền thống thì số bậc thang mỗi nhà ở đây đều là số lẻ.

Yếu tố đặc biệt không thể không nhắc đến khi ở Lục Yên chính là thiên nhiên. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác sáng sớm mở cửa sổ ra, trước mắt là núi non trập trùng, là sắc xanh rì của những hàng cây, những cánh đồng lúa, là những ngôi nhà sàn thoắt ẩn thoắt hiện trong mây trời. Tôi chợt nhận ra mình đã yêu nơi này mất rồi.

lục yên-nhà sàn-xoi farmstay
Khung cảnh tôi bắt gặp mỗi buổi sáng.
lục yên-nhà sàn-xoi farmstay
Buổi sáng đầu tiên trên bản – anh Quốc đang rửa rau mới hái từ vườn về, đồ ăn ở đây vô cùng sạch, từ rau, lợn, gà hay cá đều do gia đình tự nuôi trồng nên rất đảm bảo.
lục yên-nhà sàn-xoi farmstay
Tranh thủ “sống ảo” trong lúc chờ bữa sáng.
lục yên-nhà sàn-xoi farmstay
Đến Xoi farmstay, chúng tôi còn được trải nghiệm hoạt động câu cá, tiếc là hôm đó trời mưa nên bị “thất thu”.
lục yên-nhà sàn-xoi farmstay
Không câu được cá, mình đành lên nhà “sống ảo” tiếp vậy!

Theo chân anh Quốc – hướng dẫn viên “đặc biệt”, tôi được đạp xe quanh bản, đi qua những con suối trong veo, nước chảy róc rách nghe mới vui tai làm sao, tôi bắt gặp những bông hoa tím nở trên đá, tôi gọi đó là “nghệ thuật không lừa dối”, tôi còn đến chơi những nhà khác trong bản, gặp gỡ từ người lớn tuổi đến trẻ em, ai cũng hiền lành, hiếu khách, tôi thấy trong họ đều có một sự chân thành tuyệt đối, tôi chắc rằng, tấm lòng của họ cũng trong veo như dòng suối ngoài kia vậy. Tôi cũng không thể quên được hình ảnh con đường với những thửa ruộng bậc thang trải dài, cảm giác bước đi thật khoan khoái và yên bình.

lục yên-hoa
Hoa nở trên đá.
lục yên-đường bản
Quãng đường đạp xe của tôi.
lục yên
Chị tươi và bé Cát – yêu lắm nụ cười ấy!
lục yên-đường bản-cánh đồng
Nhớ biết bao cảm giác bước đi trên con đường này!
lục yên-đường bản-cánh đồng
Hình ảnh cánh đồng lúa với những ngôi nhà sàn đã in sâu trong tâm trí tôi.
lục yên-đường bản-cánh đồng
Và cả những con đường thăm thẳm như này, tôi cũng không thể quên được.

Tôi còn được đến thăm bản làng của người Dao, gần với bản Tông Cại, Lục Yên. Sau khi vượt quãng đường dài mà tôi cho rằng đây là con đường khó đi nhất từ trước đến giờ của mình, nào là sỏi đá, nào là trời mưa đường trơn trượt, lên dốc, xuống dốc, có những đoạn đường làm cho tôi phải thót tim, nếu không chắc tay thì có lẽ bị ngã xe là điều khó tránh khỏi.

Khi đó, tôi càng thấy khâm phục nghị lực vượt khó của con người nơi đây, tôi càng thương các em nhỏ hàng ngày vẫn băng qua con đường này để đến trường, tôi cảm thấy mình may mắn biết bao khi được sống ở dưới xuôi. Thế nhưng vượt lên trên tất cả, nụ cười vẫn nở trên môi, họ coi tất cả những khó khăn đó là bình thường, họ vẫn tiếp tục sống thật mạnh mẽ.

lục yên-đường bản-cánh đồng-bản người dao
Một đoạn đường trên bản người Dao, tôi đã đến nơi an toàn!
lục yên-bản người dao
Em bé Dao với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen láy!
lục yên-bản người dao
Các em bé trên bản đều mang một vẻ đẹp rất thuần khiết!

Ở bản của người Dao, mọi người gần như còn giữ được những nét văn hóa truyền thống dân tộc. Vì ở xa quốc lộ, hiện nhiều nhà vẫn chưa có điện cao thế. Thay vào đó, mỗi gia đình đều có máy phát điện bằng tua-bin nước để tự sản xuất điện, đó như một nhà máy điện mini vậy. Quanh con đường trong bản, tôi còn được bắt gặp sắc cam của những “bông hoa lạ” (sở dĩ tôi gọi như vậy là vì tên loài hoa này không có trong tiếng Kinh), hay sắc đỏ của những bông hoa chuối rừng. Trong những ngôi nhà của họ luôn đầy ắp tiếng cười của những em nhỏ, cuộc sống tuy giản dị mà đầy niềm vui, lạc quan.

lục yên-bản người dao
Hình ảnh tua-bin nước – chiếc máy phát điện mini của người Dao.
lục yên-bản người dao
Những “bông hoa lạ” trong rừng.
lục yên-bản người dao-măng nhồi
Tôi được vợ chồng chị Luyến đãi món măng nhồi – đặc sản của dân tộc Dao.
lục yên-bản người dao
Chị Luyến còn cho chúng tôi mặc thử quần áo truyền thống của phụ nữ Dao, tôi cảm nhận từng đường nét trên chiếc áo đều được thêu rất tỉ mỉ.
lục yên-bản người dao
Mình tôi giữa mênh mông đất trời!

Chia tay bản làng người Dao, tôi quay lại quãng đường gập ghềnh hồi nãy để trở về Xoi farmstay. Cảm giác thót tim thì vẫn y nguyên như vậy, cho đến khi thấy hình ảnh những chiếc áo Tày hiện ra trước mắt, tôi mới được dịp thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như mình vừa tạo được một kỳ tích trong đời. Đến bây giờ khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy thật phấn khích khi mình đã có được những trải nghiệm thú vị như vậy.

lục yên-bản người dao
Tôi sau khi chinh phục quãng đường từ bản Tông Cại đến bản người Dao.
lục yên-bánh trôi
Sau một ngày rong chơi đáng nhớ, buổi tối chúng tôi lại quây quần bên nhau, cùng chờ đợi món bánh trôi nóng hổi cô Luân làm!

Xem thêm những điều thú vị về những hành trình của mình ở đây nha:

Còn rất nhiều điều thú vị nữa mà tôi chưa được khám phá về vùng đất này, chính điều này mà tôi rất mong có dịp được quay lại nơi đây, để lại được một lần nữa nhấp môi chén rượu gạo, thưởng thức những món ăn đặc sản như măng nhồi, chà cù, được ăn món bánh trôi cô Luân làm, được nghe về cuộc sống trên bản. Tôi cảm thấy thật may mắn, khi giữa những chuỗi ngày đầy bộn bề của cuộc sống nơi thành thị, tôi đã có 3 ngày thật quý giá ở đây. Hẹn gặp lại nhé, Lục Yên mùa lúa chín!

Tác giả: Đoàn Thị Thùy Linh

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal.

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka. Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal
Bạn thấy bài viết này như thế nào ?