Một đoạn nhật ký hành trình ngắn trong chuyến du lịch Nam Cát Tiên. 

rừng quốc gia nam cát tiên

Ngày thứ nhất

Đi trước ánh mặt trời.

Lọ mọ bật dậy, với tay tìm chiếc điện thoại tắt báo thức, bỏ qua một bên ham muốn bản thân được cuộn tròn trên giường trong ngày nghỉ, bật dậy vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, bọn tớ chuẩn bị cho cuộc hành trình tới Nam Cát Tiên bằng xe đạp.

Cái ý tưởng đạp xe du lịch Nam Cát Tiên vốn được bọn tớ nung nấu từ lâu rồi, khi đã chán với những ngày nghỉ đạp xe quanh phố phường, lê la cà phê, rồi lại quay lại guồng quay cơm áo gạo tiền. Chuyến đi dài 150 km, chỉ gấp rưỡi Vũng Tàu, hành trình bọn tớ đã từng đạp xe đi, nhưng với địa hình đồi núi thì mọi chuyện khác hẳn. Sau khi đắn đo cân nhắc, 2 đứa quyết định xuất phát sớm đề phòng không kịp đến Nam Cát Tiên trước khi trời tối, cũng như để tránh cái nắng gay gắt những ngày cuối hè.

Sáng sớm thời tiết Sài Gòn dễ chịu vô cùng, thỉnh thoảng có làn gió mát lạnh thổi qua, kéo bay luôn cả cơn ngái ngủ buổi sớm. Lúc này trên Xa lộ Hà Nội đã đầy những thanh thiên, người già tập thể dục buổi sáng. Tình cờ gặp một chú trạc ngũ tuần đạp xe, trông có vẻ giống xe đua chuyên nghiêp, chú hỏi:

  • “Đi đâu sớm vậy mấy con?”
  • “Tụi con đi Nam Cát Tiên chú.”
  • “Ồ, khoảng 9 tiếng đấy, chú đi rồi mà”

Hai đứa nhìn nhau ái ngại, chú lớn vậy mà đạp có 9 tiếng, trong khi 2 đứa xác định đạp tới 12 tiếng. Sau khi trò chuyện một lúc trên đường, chú rẽ vào Mai Chí Thọ, chia tay 2 đứa. Bọn tớ bắt đầu cuộc hành trình “hành xác” đầy thử thách.

trên đường đi rưng quốc gia nam cát
Đi khi mặt trời còn chưa thức giấc.

“Chắc sẽ tới sớm hơn dự kiến nhiều đấy!”

Mới hơn 5 tiếng, mà đã đi được 80 km, có vẻ chuyến hành trình này không mệt như bọn tớ nghĩ. 2 đứa tranh thủ nghỉ chân một chút tại ngã ba Dầu Giây, ăn chút đồ ăn nhẹ đã chuẩn bị trước chuyến đi cho lại sức rồi bắt đầu vào quốc lộ 21.

Quốc lộ 21 - Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Trên quốc lộ 21 đi Đà Lạt.

Bọn tớ đã hồn nhiên nghĩ như thế, cho đến khi qua con dốc đầu tiên. Nó thực sự tốn nhiều sức hơn đã nghĩ nhiều. Việc lên, xuống dốc liên tục đã khiến cho đôi chân thực sự mỏi mệt, tinh thần có chút lung lay. Nước trong bình đã cạn, bọn tớ ghé vào quán nước nghỉ lấy sức nhiều đến mức bụng đã đầy nước nhưng cổ vẫn kêu gào đòi được tiếp nước. Hai đứa đùa với nhau rằng, tổng tiền nước còn tốn hơn tiền xăng xe máy nhiều.

Rừng quốc gia Nam Cát Tiên
Chẳng có ai trên đường, hai đứa chỉ tự động viên nhau đạp lấy đạp để.

Mặt trời càng lên cao, nắng càng gay gắt, sự oi nồng cuối mùa hè cộng với những con dốc trên Quốc lộ 20 đã làm  tốc độ chậm đi rất nhiều. Hai đứa vừa hì hục đạp vừa tự chửi bản thân, lễ lộc không ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, kéo nhau đi hành xác không rõ vì lý do gì. Mãi đến tận 2 giờ chiều bon tớ mới tới được ngã ba rẽ vào Tà Lài, lúc này chỉ còn khoảng 24 km là tới Nam Cát Tiên.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Đường Tà Lài dẫn vào Nam Cát Tiên trồng đầy những hàng sao bên đường.

Thế nhưng sức đã cạn, những con dốc nhỏ cũng không thể đạp qua nổi, mãi đến tận 5 giờ chiều, khi thấy biển chỉ dẫn còn 8 km nữa tới Nam Cát Tiên, chẳng biết sức lực ở đâu ùa về, 2 đứa đạp thục mạng, mặc cho cơn mưa to ập đến, chỉ mong được thả mình nằm dài ra chăn ấm đêm êm nghỉ ngơi. Phải đến tận khi nhìn thấy cổng chỗ nghỉ, bọn tớ mới yên tâm, gạt chân chống xe, liêu xiêu bước tới quầy tiếp tân nhận phòng, kết thúc chặng đường dài đạp xe tưởng như cả thế kỷ.

“Mặc kệ chặng đường ngày mai off-road sống chết ra sao, cứ chill cái đã”

Trước khi đặt phòng ở Nam Cát Tiên, tớ chẳng hi vọng gì nhiều, bởi giá đặt phòng vô cùng rẻ, hình ảnh trên mạng lại vô cùng nghèo nàn, giữa chốn rừng thiêng nước độc này, kiếm đâu ra resort lộng lẫy cho mình nằm chill chứ. Nhưng khi nhận phòng, thực sự vượt quá mong đợi của tớ rất nhiều. Ngay từ quầy tiếp tân, mấy cậu nhân viên rất nhiệt tình, vui vẻ. Phòng bọn tớ tầm nhìn hướng ra sông, có ban công khá rộng, có cả võng và ghế lười gỗ, nhìn qua bên kia là rừng Nam Cát Tiên, đầy những tiếng chim chóc kêu vang vọng một mảng trời.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Bên kia sông là một mảng Nam Cát Tiên sống động.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Một buổi sớm đầy sương.
Rừng quốc gia Nam Cát Tiên
Góc ban công ngồi ăn sáng lắng nghe rừng hát.

Xã Nam Cát Tiên là một xã nghèo và nhỏ, khá khó để tìm được quán ăn buổi tối. Bọn tớ tình cờ tìm được một quán cháo, bún vịt khá ngon. Và vài quán ăn vặt phục vụ nhu cầu mấy đứa trẻ địa phương.

Ngày thứ hai.

“Đừng đi nữa, quay đầu lại đi”.

Ăn sáng ở chỗ nghỉ, bọn tớ tranh thủ đi chuyến tàu sớm qua Nam Cát Tiên. Vé cho người lớn là 60.000 VND/ người, phí cho một chiếc xe đạp vào vườn là 100.000 VND/ xe, nếu qua bên kia vườn thuê xe thì giá là 150.000 VND/ xe. Thuốc bôi chống vắt D.E.P. có thể mua ngay quầy bán vé, hoặc bất cứ hiệu thuốc nào.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Trung tâm du lịch.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Sông Đồng Nai cuối mùa mưa .nước chảy khá xiết và đục.

Cô bán vé lưỡng lự khi thấy 2 đứa tính mang xe đạp vô rừng:

  • “Mùa này đường sình lầy lắm, hôm qua lại vừa mưa to, 2 đứa có chắc muốn đạp xe qua rừng không?”

Cũng hơi lưỡng lự, nhưng mà đã đạp xe tới tận đây rồi, không lẽ bỏ lại, 2 đứa vẫn quyết định mang xe qua. Vì trời sớm còn khá mát, thậm chí hơi se se lạnh, bọn tớ quyết định đi Bàu Sấu luôn, cũng là điểm xa nhất trong kế hoạch khám phá Nam Cát Tiên của 2 đứa.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Hãy cân nhắc lựa chọn xe đạp hay xe jeep vì đường mùa mưa rất lầy.

Vì ngay đợt lễ nên có khá nhiều đoàn tham quan VQG, bọn tớ gặp một đoàn đi ngược ra từ Bàu Sấu. Có một chị khuyên chúng tớ đừng đi xe đạp vào, vì đường lầy lắm, xe jeep đi còn khó khăn, huống gì xe đạp. Hai đứa vẫn cứng đầu bảo nhau, đạp không nổi thì dắt bộ.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
“Đạp không được thì dắt bộ”.

Thế nhưng khi trực tiếp nhìn thấy con đường sình lầy hằn những vệt bánh xe, bọn tớ mới có chút gợn lòng. Quãng đường đạp xe chỉ 10 km, nhưng đã bào đến nửa sức lực của hai đứa. Hì hục vừa đạp vừa động viên nhau, mặc cho bùn đất bám đầy xe, sình lầy kẹt bánh, từng vòng đạp rên rỉ vì kẹt. Hết đi nổi thì dừng lại, chạy cho ra bùn đất rồi lại hì hục đạp, nhiều lúc tưởng bất lực vì đường lầy dắt còn không nổi, đến cả chỗ đặt chân lên đi còn phải cân nhắc huống gì xe đạp.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Thứ duy nhất ngăn cản bọn tớ là con đường sình lầy.

Trên đường vào gặp một chú kiểm lâm đi ngược ra, chủ chỉ lắc đầu bảo hai đứa:

  • ‘Đường lầy lắm mấy đứa, đi bộ còn dễ hơn.”

Vẫn cứng đầu, bọn tớ đạp dắt, băng qua biết bao nhiêu mảng thiên nhiên tươi đẹp đầy sức sống. Đi du lịch Nam Cát Tiên mùa mưa này, bạn sẽ thấy thực vật trở nên tươi tốt hơn bao giờ hết. Chẳng biết có phải do cơn mưa lớn chiều qua không, mà cả khu rừng như được tắm đẫm nhựa sống.

Càng về trưa, trời càng nắng hơn, nhưng dưới những tán cây rộng phủ khắp con đường, thứ duy nhất cản trở bọn tớ lúc này là sình lầy, chứ không phải thời tiết. Có những lúc lún chân vào sình rút ra không nổi, hay lúc bất lực trước bánh xe kẹt cứng bùn đất, cứ đi một đoạn lại phải dừng cạo bớt ra, tưởng chừng như phải bỏ cuộc giữa đường.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Chiếc xe cọt kẹt rên rỉ vì bùn đất.

“Chết” ở Nam Cát Tiên

Bỏ ngoài tai biết bao nhiêu can ngăn, sau 2 tiếng vượt qua con đường sình lầy đầy gian khổ, vượt cả nỗi bất lưc phút chốc khi tiến không được, lùi cũng không xong, vượt cả giới hạn bản thân, bọn tớ cũng tới được ngã ba Bàu Sấu. Cảm giác như thể bản thân đã chết đi một nửa, bao nhiêu sức lực đã tiêu tan sau hành trình dài qua cái-thứ-lầy-lội-trông-có-vẻ-đã-từng-là-đường”.

Bàu Sấu là một khu vực rộng lớn nằm trong vùng lõi rừng, được xem là điểm đáng tham quan nhất Nam Cát Tiên, nổi bật là hồ nước ngọt rộng hơn 2.500 ha vào mùa mưa, 100-150 ha vào mùa khô, là nơi sinh sống của cá sấu nước ngọt. Đường vào Bàu Sấu sau khi vượt 10 km đạp xe là 5 km đi bộ xuyên rừng.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Ngã ba Bàu Sấu.

Hành trình khám phá Bàu Sấu không chỉ nằm ở đích đến, mà đó là cả một hành trình dài xuyên qua bầu không khí trong lành khu rừng mang lại, dưới ánh nắng len lỏi qua từng tán cây tít trên cao, trong âm thanh trong trẻo mà bọn tớ gọi là “rừng hát”, có tiếng chim hót, có tiếng thú rừng kêu, có tiếng suối róc rách len qua tảng đá. Rừng Nam Cát Tiên mùa này đầy những cánh bướm chập chờn qua lại, hay đậu thành đám ven đường đi, và đầy cả những vắt, vắt trên đường, vắt trong những đám lá khô ẩm ướt, vắt trên giày, vắt đi cả vào trong tâm trí ám ảnh.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Bắt đầu con đường dài 5km đi bộ xuyên rừng.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Như thấy cả thế giới Ghibli trong đó.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Thực vật tươi tốt.

Một nửa tâm hồn còn lại của tớ đã để lại nơi cánh rừng lấp lánh ánh nắng trên cao, đầy những âm thanh sống động vang vọng từ tai vào tới tận tim, với bầu không khí chỉ khiến người ta muốn nằm dài hít hà cho đã mà thôi.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Rảo bước qua những mảng thiên nhiên tươi đẹp.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Những thân cây cổ thụ lớn vươn lên giữa rừng.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Những linh hồn bé nhỏ của khu rừng.

Cuối chặng hành trình là trạm kiểm lâm Bàu Sấu. Ngay khi thấy chiếc cầu gỗ băng qua khu rừng tre là đã gần tới trạm. Bàu Sấu mở ra một không gian thoáng đãng, rộng lớn, khác hẳn với khung cảnh băng qua rừng trước đó. Mặt hồ tĩnh lặng, trải dài qua không gian, và luôn cả thời gian. Từng giây phút ở đây trôi chậm như thể muốn níu chân người khách lữ hành.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Cây Tung khổng lồ trên đường vào Bàu Sấu.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Bước đi dưới khu rừng già.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Cây cầu gỗ báo hiệu gần tới đích.
Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Bàu Sấu như một bức tranh.
Đầm Cá Sấu - Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Đầm lầy nơi sinh sống của loài cá sấu nước ngọt.

Vé tham quan Bàu Sấu là 200.000 VND cho một khách du lịch, dịch vụ đi thuyền quanh Bàu Sấu là 150.000 VND/ thuyền 3 người. Nếu không chuẩn bị đồ ăn trước, bạn có thể đặt ăn chung với các chú kiểm lâm, 100.000 VND/ người với đầy đủ thức ăn mặn chay.

Rừng Quốc gia Nam Cát Tiên
Khám phá không gian văn hóa bên lửa trại.

Chuyến du lịch Nam Cát Tiên để lại trong bọn tớ những nỗi nhớ mong manh, về cánh rừng già sống động đầu màu sắc, âm thanh trong tâm trí, về những nỗi sợ, lo lắng trên cả hành trình dài, và cả những tâm hồn réo rắt muốn được khám phá, trải nghiệm thiên nhiên vô cùng.

Tác giả: Đinh Quyền Sinh

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka. Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal
Bạn thấy bài viết này như thế nào ?