Thú thật nếu như không có hành trình vừa trải qua, tôi chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ đi Hà Giang và chạm ngõ nhiều điều như thế! Một ban sớm bạn chênh vênh trên đèo và thả mình ngắm cảnh sắc tuyệt trần mà tôi chắc, bạn chẳng thể chỉ ngồi yên và ngắm. Tôi lọ mọ moi chiếc điện thoại ra chụp lấy chụp để, giương hết cỡ đôi mắt ti hí ngắm lấy, ngắm để. Đẹp tuyệt trần!

Mà đúng như kiểu, càng đẹp thì càng khó với đến. Cung đường đèo dốc cheo leo, chênh vênh, mấy đoạn tưởng như còn thở được đã là may mắn lắm rồi đấy. Ngô nghê mà nói thì nó đáng giá hơn những bức ảnh cô đọng kia, đường càng xa càng khó đi, dốc leo nhiều đoạn hiểm hóc, có khi thả trôi đột ngột, phanh gấp, ngã sóng soài và rối bời bởi phía trước là chiếc xe tải to tướng, hay đống đất đá ngổn ngang. Kiểu bạn sẽ không biết sau cái bẻ lái, bạn sẽ gặp điều gì phía trước nữa!

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Những ngọn đồi xanh mướt dầm mình trong sương nắng mùa thu Hà Giang.

Nghe thì ghê gớm thật đấy nhưng mà đáng lắm. Mấy đoạn thong dong ngắm trời đất giữa vùng thung lũng êm đềm, mấy đoạn lại vặn mạnh tay ga bươn lên mấy con dốc đất đá đổ đầy. Mấy chốc lại thấy vài căn nhà nhỏ, vài đứa trẻ con, đứa lớn cõng đứa nhỏ, đôi tay bé bé đưa lên vẫy vẫy, đôi mắt nho nhỏ ngây thơ, gương mặt lấm tấm vài vệt nhem nhuốc bùn đất của mấy trò trẻ con, tôi thấy thèm được về lại cái thời ngày xưa còn bé.

Cuộc sống nơi đây nhiều vất vả, bất kể già hay trẻ, cứ chốc chốc lại thấy một cô, một bác cõng trên lưng bó củi to to, dáng người gầy guộc, hốc hác.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Không đi làm sao biết được núi non, mây trời Hà Giang đẹp đến vậy.

Ai người thị thành sẽ thốt lên rằng “Làm sao mà sống hoài như vậy được!”, quả thật, tôi dành mấy phút nghĩ về cuộc đời ấy, một cuộc đời rất khác ở nơi núi non cheo leo, dòng người quanh đi quẩn lại cũng chỉ thấy mình, thấy trời, mây, núi. Chốc chốc lại thấy có vài cô cậu miền xuôi cưỡi con xe băng ngang, mang cuộc đời chộn rộn về chốn thanh bình. Mà chung quy lại thì người ta chẳng muốn sống cuộc đời của ai khác, vậy nên, họ hẳn đã hạnh phúc và bằng lòng với cách họ đã. Ta cũng vậy.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Mấy “lằn chỉ” trắng tinh vắt vẻo, uốn lượn ngang sườn đồi.

Từ Đồng Văn, xuôi về Mèo Vạc, băng ngang qua đèo Mã Pí Lèng, đất với trời như chỉ còn trong gang tấc là chạm mặt, mấy lằn chỉ ngoằn ngoèo vắt ngang lưng chừng núi, thật chênh vênh, thật tuyệt mĩ. Ví như một sớm nọ trời trong, ngồi nghêu ngao vài khúc ca đón trời, mây, nắng, gió… dãi tấm lưng còng trên nương rẫy mấy ngày mùa về, thấy sương gió, sự đời chỉ còn là mấy dòng văn thơ.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Rặng ngô khô khẳng khiu ven bờ sông.

Ở đâu cũng vậy, người thèm chộn rộn thì đón lấy nhiều phiền muộn, người lánh thị phi tìm chốn sương, gió, trời, mây thì được an yên. Vậy thôi thì bẻ đôi cuộc đời bỏ mỗi nơi mỗi miếng, nếm trải và thưởng du. Âu cũng thành ngọt, bùi, cay, đắng – mấy vị đời!

Mấy cánh xuyến chi chấm lấm tấm ven sườn đồi như thả cuộc đời hoang dại giữa chốn hoang vu, trắng tinh khôi mà mấy chốc lại tàn rụi đi, thấy tiếc thật tiếc, nhưng tôi chắc hẳn rằng nó hài lòng với chuyện “bỏ” cuộc đời mình giữa vùng trời bạt ngàn như vậy, như kiểu đẹp chỉ một lần một đời là đủ.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Vài cành xuyến chi trắng tinh khôi chấm lấm tấm ven sườn đồi.

Mấy cánh xuyến chi chấm lấm tấm ven sườn đồi như thả cuộc đời hoang dại giữa chốn hoang vu, trắng tinh khôi mà mấy chốc lại tàn rụi đi, thấy tiếc thật tiếc!

Chốn này không khói bụi, không ồn ào, mọi thứ nhẹ nhàng trôi lửng lơ, tựa hư không mà không hư không chút nào. Mấy chốc tôi thả mình bất động để thẩm thấu hết từng nhịp thở của cây cỏ, trời mây, hoa lá mới thấy mọi sự quanh mình như một bản hoà tấu nhiều xao động. Nhấn nút “lưu” rồi tiếp tục hành trình.

Đoạn đường càng về trưa không khí càng ấm hơn, nhưng cũng không ngăn nổi mấy cơn gió lạnh giữa vùng trời núi non này, lạnh run cả tay lái. Chúng tôi thả xuôi về đoạn Đường Thượng, băng qua con đường khúc khuỷu đầy đá và trắc trở. Càng về sau, đường càng vắng người, chỉ có tôi cùng mây, núi, cỏ, cây. Thú thật, ngộ nhỡ mà có bất trắc gì, chẳng biết phải làm sao.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Xa xa là những đoạn đèo quanh co, khúc khuỷu.

Rẽ ngang Lùng Tám, cây cầu treo vắt vẻo ngang con sông Lô đỏ gạch, xa xa vài khóm tre già ngã xuôi theo bờ con sông, vài luống ngô đậu quả thả mình khô héo khẳng khiu giữa trời. Một khung trời thơ yên ả, hẳn ai đó từng được một lần sống nơi đây ắt sẽ thèm thuồng được thêm nhiều lần, nhiều lần như thế nữa.

Chốc lát chúng tôi nhận ra mình lạc đường, dẫu là đã bám thật sát với Google Maps, thế mới nói “có những người dành cả tuổi thanh xuân để tin theo Google Maps” và thế là… Nhưng cũng chẳng lấy làm tiếc, vì mỗi cung đường lại mở ra cho chúng tôi một hành trình mới nhiều trải nghiệm và đáng tận hưởng.

Đi Hà Giang để hòa mình với gió núi, mây trời - Traveloka Golocal
Cây cầu treo vắt ngang Lùng Tám.

Cả đoạn hành trình mười giờ đồng hồ trên con xe máy băng ngang dọc núi rừng tôi ngỡ mình đã đi qua cả mấy cuộc đời dài, nhiều chông chênh mà cũng lắm mong đợi. Họ trải qua theo nhiều cách khác nhau, có những chất riêng chẳng thể tìm ở đâu khác được. Ai, ở đâu, làm việc gì, người trẻ hay người già, đàn ông hay phụ nữ, tất thảy là một bản sắc riêng những con người vùng cao nơi đây.

Một lần nữa trong đời tôi lại thèm thuồng được quay trở lại đây. Sống một lần, một đời tươi đẹp với núi rừng trời Nam. Vậy thôi là đủ.

Tác giả: Hồ Ngọc Sâm 

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal.

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người.Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka.

Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal

Bạn thấy bài viết này như thế nào ?