Làm gì khi những năm tháng tuổi trẻ đang dần trôi mất? Làm gì khi những địa điểm du lịch nổi tiếng đang bị khai thác một cách quá đà? Làm gì khi túi tiền cạn kiệt mà lòng thì cứ xao xuyến trước vẻ đẹp những danh lam thắng cảnh khắp mọi miền đất nước? Làm gì khi chỉ có một mình lang thang trên mọi nẻo đường? Làm gì khi … bản thân muốn bứt phá mọi rào cản, áp lực?

Hè vừa rồi, trong những tháng ngày rong ruổi khắp muôn nơi, tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc leo núi, đi thám hiểm một vùng đất hoang sơ nào đấy. Có hay chăng chỉ đi đến những vùng đất du lịch, thưởng thức ẩm thực, đi thăm các di tích còn sót lại. Chẳng hiểu sao số phận đưa đẩy tôi đến vùng đất mới, đầy hoang sơ và bí ẩn, gặp những người bạn mới hài hước, tốt bụng. Có hay chăng ta yêu nơi nào đấy vì hai chữ duyên số?

Trekking thác Cửa Tử: Cứ bước về phía trước, bạn sẽ tới đích thôi - Traveloka Golocal
Chuyến đi này và cả việc gặp những người đồng hành tuyệt vời, tất cả đều là duyên số.

Thác Cửa Tử nằm ở xã Hoàng Nông, tỉnh Thái Nguyên. Lịch trình leo Cửa Tử kéo dài 1 ngày, 1 đêm. Chiều hôm trước khi vừa đặt chân đến Cửa Tử homestay, tôi đã cảm nhận được sự giải thoát từ sâu trong tâm hồn. Không còn cái nắng gắt, thời tiết oi bức của Hà Nội; không còn nạn kẹt xe đến nhức đầu. Chỉ còn những cánh đồng chè xanh ngút ngàn, không khí ẩm ướt và thời tiết mát mẻ của những cơn mưa đầu mùa. Sống chậm lại một nhịp hẳn là cảm giác này.

Trekking thác Cửa Tử: Cứ bước về phía trước, bạn sẽ tới đích thôi - Traveloka Golocal
Cảm giác sống chậm lại một nhịp đáng để thử lắm!

Buổi tối hôm đó, nguồn điện phụt tắt chỉ còn ánh nến bập bùng cùng với ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin cũ mèm. Tôi ngồi im nghe câu chuyện hài từ những người bạn xa lạ, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm chè tươi vì chẳng biết nói gì. Thế nhưng, bầu không khí ấy lại là kỉ niệm đẹp khó quên.

Chúng tôi được kéo lại gần nhau hơn khi những thứ phù phiếm dần biến mất. Khi bữa ăn tối diễn ra lúc 9 giờ đêm. Khi bụng đói cồn cào được thỏa mãn bằng những món đặc sản. Anh trưởng nhóm thiết đãi chúng tôi những món ăn ngon: gà nhà, heo nhà, rau nhà và rượu men lá. Tất cả đều là nguồn hữu cơ, không phân bón, thuốc trừ sâu.

Bữa ăn anh trưởng nhóm thiết đãi chúng tôi.

Cảm giác được trở về với tự nhiên, được ăn rau sạch, thực phẩm sạch, được ở nhà sàn, được uống chè “Tân Cương” ngọt lịm khó tả lắm, chỉ biết là tôi cực kì thích chúng. Tuy nhiên, cuộc hành trình không chỉ dừng lại ở sự hưởng thụ tiện nghi mà còn là quá trình leo núi đầy mồ hôi, gian nan và vất vả.

Sáng hôm sau, cả đoàn khởi hành lúc 8 giờ hơn bởi vì trời mưa lắc rắc. Tưởng như cơn mưa dai dẳng ấy có thể ngăn cản bước chân tôi. Nhưng không hề, tôi đã quyết tâm hoàn thành thử thách này. Vượt 2000 km, vượt qua mọi sự cấm đoán của cha mẹ, vượt qua nỗi sợ hãi tuổi 20, vượt qua mọi định kiến về sự nhu mì, nết na của một đứa con gái, tôi quyết tâm chinh phục thử thách trekking thác Cửa Tử.

Chỉ cần nhìn về phía trước, nhìn thấy bóng dáng đồng đội, tôi lại có động lực bước tiếp.

Hành trình leo đến Cửa 1 được cho là đoạn gập ghềnh nhất. Vì cây cầu gỗ ngay Cửa 1 bị lũ cuốn trôi, đoàn chúng tôi quyết định đi đường vòng. Với một đứa chưa hề trekking hay leo núi bao giờ, chỉ leo được một đoạn, tôi bắt đầu thở dốc. Tôi leo núi bằng tất cả bản năng của mình.

Có lẽ chưa bao giờ hai đôi bàn tay lại có thể vồ được nhiều ếch như thế này. Cứ mỗi lần ngã bịch xuống, tôi lại quẹt tay chùi bùn, lau mồ hôi, đứng dậy rồi bước tiếp. Mồ hôi hòa quyện với nước mưa lạnh ngắt. Vì sợ bản thân kéo đoàn tụt lại phía sau, tôi cố gắng bắt kịp bước chân anh Tùng trưởng đoàn. Với đôi dép tổ ong huyền thoại, anh cứ trèo lên thoăn thoắt, khó ai có thể bắt nhịp được.

Dù mệt nhưng ai cũng giữ cho mình một tinh thần bất chấp.

Cuối cùng chúng tôi cũng đến Cửa 2, rồi Cửa 3. Nhưng hành trình chỉ dừng lại ở đấy, và cả nhóm bắt đầu nghỉ ngơi để ăn trưa. Măng rừng luộc, cơm lam, gà nướng, chè xanh, chỉ cần nghĩ đến thôi là “con giun trong bụng lại bắt đầu ngọ nguậy”.

Sau khi ăn uống, nghỉ ngơi, đoàn bắt đầu quay về homestay. Đối với tôi, cơn ác mộng thực sự bắt đầu từ đây. Vì cây cầu bị hỏng ở Cửa 1, đoàn quyết định đi đường vòng. Nhưng trời mưa khiến đường trở nên trơn trượt hơn so với lúc đi rất nhiều. Có rất nhiều đoạn, tôi muốn ngồi ngay tại chỗ đó. Chỉ cần nán lại, thở, nhìn xuống vực, nhìn lên trời và… đi tiếp. Quần áo lem nhem bùn đất, đôi giày thể thao rách toạc, nhưng hơn cả, cảm giác nản lòng lại đáng sợ hơn bao giờ hết. Bước thêm một bước, rồi một bước, bạn sẽ vượt qua tất cả. Chỉ cần nhìn về phía trước, nhìn thấy bóng dáng ai đó thấp thoáng, tôi quyết định bước tiếp.

Trekking thác Cửa Tử: Cứ bước về phía trước, bạn sẽ tới đích thôi - Traveloka Golocal
Hạnh phúc là khi bạn nỗ lực hết sức để vượt qua mọi giới hạn của bản thân.

Bước thêm một bước, rồi một bước, bạn sẽ vượt qua tất cả. Chỉ cần nhìn về phía trước, nhìn thấy bóng dáng ai đó thấp thoáng, tôi quyết định bước tiếp.

 

Chỉ cần bước tiếp, sẽ đến đích. Chỉ cần dám làm, sẽ thành công. Chỉ cần vượt qua cái tôi bản thân, sẽ đạt được kết quả mong muốn. Đây là trải nghiệm của bản thân tôi.

Nhìn lại hành trình trekking Cửa Tử của cả nhóm:

Những thông tin chi tiết về chuyến đi, chi phí, điểm cần chuẩn bị và lưu ý các bạn có thể liên hệ qua FB Tùng Nguyễn hoặc Cửa Tử trekking.

Tác giả: Vũ Diệu Linh 

*Bài viết tham gia chương trình Traveloka Golocal.

Traveloka Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người.Với mỗi bài viết đạt yêu cầu bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và cơ hội làm Cộng tác viên với Traveloka.

Thông tin chi tiết về chương trình xem tại: https://www.traveloka.com/vi-vn/golocal

Bạn thấy bài viết này như thế nào ?