Người ta thường nhắc đến Hội An với cái tên mỹ miều “Thành phố Vàng”, bởi đâu đâu ta cũng thấy hình ảnh bức tường vàng ươm hiện hữu. Nhưng thôi, tôi sẽ chẳng viết về một Hội An yên bình như thế nào đâu, vì đó là chuyện hằng hà sa số kẻ du lịch phố cổ Hội An đã làm. Hãy để tôi kể bạn nghe về chuyện của những con người mộng mơ, họ chẳng biết nhau, chẳng biết tôi nhưng chúng tôi đều có kỷ niệm gắn liền với bức tường vàng ấy.

Bức tường vàng lặng lẽ với thời gian.

Những người lao động có cuộc sống gắn với Hội An.

Cô xoài ngâm “độc nhất”

Đến du lịch phố cổ Hội An đã rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy hình ảnh một người phụ nữ bán xoài ngâm rảo bước trên phố, rao từng đợt thật giòn tan giữa buổi trưa oi ả “Ai xoài ngâm, cóc ngâm đây!!!”. Vì tò mò, tôi bèn lân la lại hỏi chuyện với cô. Cô không giới thiệu tên mình, nhưng lại mở đầu cuộc chuyện trò bằng một câu rất chắc nịch “Ở đây có mỗi mình cô bán xoài ngâm thôi đó con”. Cô kể “Ngày xưa cô từng bán các loại thức ăn khác nhưng vì người ta cũng mở ra giống mình nên cạnh tranh không lại, cô bèn kiếm cái gì lạ lạ bán rồi giờ thành ra bán món này luôn. Được một thời gian thì con cô nó sinh, cô phải lặn lội về Quảng Ngãi nuôi cháu tận 6 tháng, hứa với nó là nuôi giùm một năm mà mới nửa năm buồn tay buồn chân, nhớ Hội An dữ quá nên cô lại về bán tiếp”.

Cô bán xoài ngâm độc nhất nơi phố Hội.

Thật vậy, nghe cô kể thôi nhưng tôi cũng cảm nhận được trong từng lời nói có chút gì đó tiếc nuối khi không được làm công việc mình yêu thích nữa. Vừa kể chuyện nhưng cô lại không quên gắp thêm cho tôi quả cóc ngâm to chảng, tôi muốn đưa thêm tiền thì cô lại xùy tay bảo thôi, coi như ăn cho biết, sau này ghé Hội An chơi tìm đến cô nữa. Vậy là bữa đó tôi được một bữa cóc ngâm, xoài ngâm đầy ụ, ăn no nê đến tận tối.

Bà Sáu có nụ cười thật duyên

Cuộc gặp gỡ với bà Sáu rất tình cờ. Khi đang tìm kiếm một góc cà phê để nhâm nhi, tôi thấy một cụ bà ngồi dưới tán cây với một gánh chuối trước mặt và đang… ăn chuối. Nghe có vẻ buồn cười và hơi thương vì có lẽ bà không bán được. Sẵn dịp rảnh rang, tôi bèn ghé mua giúp bà một nải. Lại chào bà, hỏi giá bao nhiêu nhưng có vẻ vì nặng tai nên phải đến lần thứ ba bà mới nghe được những gì tôi nói. Giọng bà Sáu thì đặc sệt tiếng Quảng Nam và vì có phần lớn tuổi nên đâm ra khó nghe lắm.

Bà Sáu cùng gánh hàng rong của mình.

Tôi hỏi bà về gia đình, về việc bán trái cây bên vệ đường có giúp bà trang trải chi phí được không, thì bà chỉ cười thật tươi. Bà bảo mình có con trai, con gái nhưng phải ra Đà Nẵng làm ăn, còn gửi cháu nhờ bà trông hộ. Thế nên bà Sáu mới đi bán lai rai cái này cái kia để kiếm thêm thu nhập. Nói đến đây tự nhiên bà liền bẻ một quả chuối cho tôi ăn thử “Chuối vườn ngon lắm, ăn thử trái đi con”. Nhìn bà nhiệt tình như vậy, bỗng tôi bớt thèm vị một ly cà phê, mua giúp bà một nải chuối nhưng thấy thỏa mãn vô cùng.

Nụ cười thật tươi trên khuôn mặt hằn vết thời gian.

Anh Hùng – “Đâu mình thích thì đó là nhà thôi”

Là hướng dẫn viên du lịch cho đoàn tôi, anh Hùng là một người rất nồng nhiệt. Ban đầu tôi còn tưởng anh được sinh ra và lớn lên ở Hội An. Nhưng không, anh là người con của Sài Gòn, mà Sài Gòn thì bạc bẽo, đất chật người đông nên anh bỏ việc, xách ba lô lên rồi đi dọc khắp Việt Nam để tìm miền đất ưng ý.

Trên miệng anh Hùng lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi.

Anh rất giỏi trong việc học cái mới, đi đến đâu anh tìm tòi cái đó, nên không bao giờ có chuyện thiếu việc để làm. Nhìn anh hay cười hay nói, yêu cuộc sống hiện tại nhưng cái giá cho việc đi xa là đôi lúc nhớ nhà, đôi lúc thèm bữa cơm mẹ nấu. Những lúc buồn quá anh lại kiếm nơi khác để đi, lấp đầy nỗi nhớ. Anh còn kể tôi nghe về ước mơ tương lai, anh muốn được đi xa hơn, ra khỏi lãnh thổ hình chữ S để thấy thế giới ngoài kia rộng lớn đến nhường nào.

Đối với anh thì “Ở đâu mình thích thì nó tự dưng trở thành nhà thôi”.

Gánh hàng rong nổi tiếng nhất Hội An

Ngày cuối cùng ở Hội An là hôm duy nhất tôi dậy sớm. Bảy giờ sáng mà phố cổ vẫn có râm ran tiếng người, họ đang cùng nhau thưởng thức tách cà phê nóng rồi bắt đầu ngày mới. Tôi đã được gặp và có buổi trò chuyện nho nhỏ với chị Nhung – người bán xoa xoa nổi tiếng nhất nơi đây. Mà ngộ lắm, chị không được biết đến vì bán xoa xoa, mà vì chị lên TV nhiều hơn cả thảy những gánh hàng rong ở đây.

Hội An bình yên trong một sáng vắng lặng.

Chị Nhung “bén duyên” với phim ảnh từ hồi mới vào nghề, lúc đó chị còn gánh cái đòn cũ của bà ngoại để lại, thế là mấy nhà làm phim thấy ưng món đồ cổ đó và mời chị đóng vai quần chúng trong phim. Tuy là quần chúng nhưng cũng oách lắm, chị được mặc áo bà ba cùng đôi guốc chỉnh tề, cứ đi qua đi lại cho người ta quay vậy thôi. Rồi từ lúc cái đòn gánh cũ hư mất chị cũng sắm cái mới và cũng không được mời đóng phim nữa, nhưng cái duyên nợ bán xoa xoa thì vẫn còn đó.

Gánh xoa xoa “nổi tiếng” nhất phố cổ.

Câu cuối cùng trước khi tạm biệt chị nhắn nhủ “Nếu viết về chị thì hãy nhắn với mấy ông dân phòng đừng đuổi tụi chị nữa, gánh trong phố cổ mỏi cả vai nhưng hễ ngồi xuống là ổng đuổi miết”. Đây có lẽ là “người nổi tiếng” đầu tiên tôi gặp khi du lịch phố cổ Hội An mà không có một khoảng cách nào mà cách nói chuyện lại dí dỏm, dễ thương đến thế.

Chị Nhung vẫn bán dù không còn đóng phim nữa.

Hội An là vậy, tuy ồn ào và đông đúc nhưng cũng rất hiền hậu, luôn mở rộng vòng tay với những con người dành tình yêu cho nơi đây. Để tìm về, lắng nghe những câu chuyện hay giữa đời thường nhật thì không đâu tuyệt hơn Hội An!

Bạn thấy bài viết này như thế nào ?