“Hùng vĩ”, “kiệt sức” và “ngộp thở” sẽ là những tính từ chính xác nhất để miêu tả về cuộc hành trình chinh phục ngọn núi lửa Batur đang say ngủ. Chuyến đi bắt đầu từ lúc tờ mờ sáng rồi kết thúc khi mặt trời đã chạm đỉnh cao xanh, một hành trình gói ghém thật nhiều cảm xúc và hoài niệm, để rồi khi nhớ lại tôi thấy mình thật kiên cường và mạnh mẽ biết bao. 

02:30 AM

Xe dịch vụ đón chúng tôi tại khách sạn lúc 2:30 sáng, kẻ vật vờ mất ngủ, người thì ốm đau nhưng vẫn cố dắt díu nhau ra đến chỗ xe đợi, vì thiết nghĩ, cơ hội chinh phục ngọn núi lửa Batur chỉ đến một lần, nhất là khi ở Bali – thiên đường của hàng trăm thứ rồ dại có thể xảy ra. Ngáp ngắn, ngáp dài chào anh tài xế người bản địa, vì biết chúng tôi vẫn chưa tỉnh hẳn nên anh chỉ giới thiệu ngắn gọn tên mình và thời gian sẽ đến địa điểm tập trung trước cuộc chinh phục gian nan.

03:00 AM

Ba giờ sáng, tại nơi tập trung là cả một bầu không khí náo nhiệt, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng xung quanh, hàng trăm người háo hức chinh phục ngọn núi đã có mặt từ sớm. Tôi ỷ y với thời tiết miền nhiệt đới của Bali nên chỉ mặc một chiếc áo trùm đầu mỏng nhẹ, nhưng cái lạnh lúc tờ mờ sáng thực sự “cắt da cắt thịt”, nhiệt độ xuống tới 18 độ C. Thế là sau khi xuống xe và nhận đầy đủ vật dụng gồm một chai nước ấm, gậy chuyên dụng để leo núi và chiếc đền pin con nhỏ xíu chỉ đủ để rọi sáng đường đi mờ mịt phía trước, chúng tôi lên đường cùng một chị hướng dẫn viên người bản địa, chị không dặn dò nhiều thứ với chúng tôi, chỉ là lâu lâu hay quan sát phía sau để đảm bảo là tình trạng sức khỏe cả đoàn vẫn ổn.

Đoàn người đông đúc háo hức trải nghiệm ngọn núi Batur
Chuyến đi bắt đầu từ lúc trời còn tờ mờ sáng

04:00 AM

Hai trăm bước đầu, tôi chỉ thở hắt dù thể trạng sức khỏe được liệt vào mức… yếu.

Bốn trăm bước, tim tôi đập mạnh từng cơn liên hồi, việc thở chưa bao giờ khó khăn đến vậy.

Sáu trăm bước, giữa cơn lạnh buốt của núi rừng mà hồ hôi vẫn cứ tuôn ra, tôi kiệt sức, nghĩ đến cả một đoạn đường phía trước không có đến một bậc thềm nào mà chỉ toàn sườn dốc trơn tuột càng làm bản thân chùn xuống. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy việc leo núi đáng sợ đến nhường nào.

Hỏi người dẫn đường còn bao lâu nữa sẽ đến điểm ngắm mặt trời mọc, chị trả lời ngắn gọn hai tiếng. Cả cơ thể tôi như muốn lả đi vì khoảng cách bây giờ không còn được tính bằng bước chân nữa mà chỉ biết cố gắng vượt qua hai tiếng băng rừng, leo lên những mỏm đá cao nhấp nhô trên đỉnh kia. Rồi sau đó, rất nhiều lần sau đó chúng tôi phải nghỉ lại để lấy nhịp thở, tự dặn lòng rằng “lần đầu cũng là lần cuối người ơi”, những hoạt động thể chất này có vẻ không dành cho kẻ thích nằm dài ở khách sạn như tôi.        

Vì nghỉ mệt nhiều quá nên tôi cũng vô tình đếm được số trạm dừng chân từ chân núi cho đến đỉnh, tổng cộng là ba cái chòi nhỏ, cách nhau khoảng năm trăm mét theo hướng đi lên. Mà ngộ một nỗi, mỗi nơi sẽ bán nước với giá khác nhau. Tại trạm dừng chân đầu tiên, bạn sẽ mua được chai nước suối với giá 10.000 Rupiah, (khoảng 20.000 VND). Nhưng khi đến lưng chừng núi, cái giá phải trả tăng… gấp đôi, là khoảng 40.000 VND cho một chai nước suối nhỏ, chưa kể đến những loại nước tăng lực khác sẽ có giá mắc hơn thế nữa.

Du khách nghỉ mệt ở trạm dừng chân

Con đường mòn ngày càng dốc khi gần lên đến đỉnh, đoàn chúng tôi phải bỏ lại một người phía sau vì chị bị hạ huyết áp khi không thể lường trước được độ khó đi của Batur hiểm trở. Tiếp tục cuộc hành trình mà trong tôi hàng trăm mối lo, lúc này tay không còn nắm vững gậy, tôi chỉ biết mơn theo những mỏm đá ướt đẫm sương để đi tiếp, cặp mắt không còn sức để ngó nghiêng xung quanh mà phải tập trung cao độ vì tôi đang đi giữa biển mây đại ngàn hoang vu, đường phía trước mờ mịt chẳng nhìn thấy lối.

05:30 AM

Đám mây dày đặc trên đỉnh đầu chúng tôi ửng hồng rực rỡ, tôi chỉ còn cách đích vài chục bước chân. Đây có lẽ là lúc tôi vượt lên tất cả giới hạn sức khỏe và cả sức chịu đựng của bản thân để chạy thật nhanh lên đỉnh, vì tôi không muốn bỏ lỡ một phút giây nào, kể cả những kia nắng đầu tiên đang cố phá đám mây dày cộm kia để tỏa sáng.

Những tia nắng đầu tiên đang chực chờ phá vỡ đám mây kia

06:00 AM

Sương trên đỉnh dường như bay biến đâu mất, nhường chỗ cho sự xuất hiện lộng lẫy của vị nữ thần ánh sáng, đang sẵn sàng chào một ngày mới bằng cách hất tung chiếc chăn bông mềm mại kia bằng thứ hào quang rực rỡ. Bắt đầu từ màu tím rám chiều, rồi đến những tia đỏ rực, nhưng vẫn không sao sánh bằng màu vàng hoàng kim chói lọi ôm lấy đường tròn tuyệt mỹ kia, tỏa sáng cả một vùng đồi núi. Mọi người – những khuôn mặt hồ hởi lúc chạm đỉnh nay càng thích thú hơn khi được chiếu sáng bởi vị nữ thần thiên nhiên, ai cũng tay xách, tay mang các thiết bị quay hình hiện đại, cốt chỉ để lưu lại cái khoảnh khắc đẹp ngộp thở chỉ diễn ra vài lần trong đời.

Ánh nắng phá tan màn sương yên tĩnh
Du khách chờ đợi những tia nắng đầu tiên
Không thể thiếu một chiếc máy ảnh để lưu giữ khoảnh khắc này
Thứ ánh sáng mê hoặc làm con người ta thích thú
Mặt trời dần hiện rõ
Tia nắng đâm xuyên qua từng đám mây để chiếu sáng

Nhưng có lẽ kỷ niệm vui nhất là được ăn trứng luộc và uống một ngụm cacao nóng dưới cái thời tiết lạnh teo, tôi và người bạn đồng hành bụng đói cồn cào, đập lấy đập để hai quả trứng nóng hổi ăn cho ấm bụng, nhưng dù lột nhanh đến cỡ nào thì chỉ cần một cơn gió nhẹ ngang qua cũng đủ khiến quả trứng trở nên nguội ngắt và khô cứng. Tôi dở khóc dở cười nuốt trọn quả trứng luộc lạnh lẽo kèm theo bụi đường dính đầy tay khi leo núi.

Món trứng gà thơm ngon vào sáng sớm

Cũng không quên chụp vài pose ảnh sống ảo kỳ niệm với Batur hùng vĩ:



08:00 AM

Mặt trời lên cao cũng chính là lúc chúng tôi trên hành trình trở về điểm xuất phát, thời tiết ấm hơn bao giờ hết với những tia nắng đầu ngày chói lọi, lũ khỉ trong hang lúc này cũng túa ra như vỡ tổ, chúng thích quấy rầy khách du lịch với những trò leo lên người, giựt những vật màu sắc sặc sỡ hay thậm chí là… quả trứng gà mà tôi đang ăn dở. Như bị ai đó cố tình đẩy mạnh, chúng tôi chạy thật nhanh xuống chân núi phía dưới với tốc độ tối đa, mà thật ra cũng vì chiếc bụng rỗng đang réo lên liên hồi, thúc giục chúng tôi tăng tốc nhanh hơn nữa.

Trời hừng sáng chói lọi trên từng ngọn cỏ
Những bông hoa trắng xóa hé lộ trong ánh nắng
Lũ khỉ rừng tinh nghịch

Kết thúc chuyến đi mà trong tôi nhiều hoài niệm, tạm biệt Batur, tạm biệt bầy khỉ núi tinh nghịch, ngọn núi ấy tiễn tôi bằng những cột khói trắng cao ngút trời, như bàn tay ai vẫy lúc chia xa…

Thông tin về tour trekking núi lửa Batur

  • Giá tour dao động từ 1.000.000 VND cho đến 2.000.000 VND tùy thời điểm trong năm và tùy số lượng người trong đoàn tham gia, đi theo nhóm càng nhiều người thì giá càng rẻ và ngược lại.
  • Trang web đặt tour http://www.mountbatursunrisetrekking.info/
  • Hãy chắc chắn rằng khi bạn đến Bali, bạn sẽ cập nhật đầy đủ thông tin số phòng và số điện thoại tại Bali để tránh trường hợp khi tài xế đến đón sẽ không thể liên hệ được.

Những điều nhất định phải lưu ý khi chinh phục đỉnh Batur

  • Mang hành lý gọn nhẹ hết mức có thể, nếu được chỉ nên mang một chiếc máy ảnh, tin tôi đi, mang càng ít thì bạn càng khỏe hơn thôi.
  • Không được đánh giá thấp thời tiết Bali mà mặc sơ sài! Hãy mang theo áo ấm!
  • Ngủ sớm nếu không cơ thể sẽ rất mệt.
  • Nên ăn nhẹ khoảng 2-3 tiếng trước khi đi.
  • Nên mang theo kẹo, nước ngọt trong trường hợp bạn dễ bị tụt huyết áp.
  • Nên tập thể dục đều đặn một tuần trước đó.

Đó là những gì tôi đúc kết được từ chuyến leo núi Batur để đời. Nếu đến Bali, bạn đừng ngại gì không thử một trải nghiệm có một không hai trong đời.

Tò mò chưa nào!? Xem ngay trải nghiệm của mình ở Bali nhé:

Bạn thấy bài viết này như thế nào ?